NS Xuân Hương tiếp tục tiết lộ những "góc khuất" trong cuộc hôn nhân giữa bà và MC Thanh Bạch, sau khi khẳng định sống với MC Thanh Bạch, bà trở thành một người đàn ông không cần chuyển giới.
Giữa “tâm bão” ly hôn, Goo Hye Sun tung bài hát kể chuyện thất tình Lý do bất ngờ hoãn xử phúc thẩm ly hôn của vợ chồng cà phê Trung Nguyên "Con thi đại học xong sẽ ly hôn" - câu chuyện gây "bão" mạng xã hội vì những lý do này

Hôm qua 28/9, NS Xuân Hương - vợ cũ MC Thanh Bạch bất ngờ chia sẻ bài đăng rất dài về nguyên nhân đổ vỡ giữa bà và vị MC kỳ cựu. Bài đăng với tựa đề "Vì thiếu lãng mạn tình ta tan vỡ" được cho là lời đáp trả của NS Xuân Hương sau khi vô tình đọc được chia sẻ của chồng cũ nói về cuộc hôn nhân đã qua.

ns xuan huong tiet lo goc khuat trong cuoc hon nhan voi mc thanh bach
NS Xuân Hương bất ngờ đáp trả chồng cũ - MC Thanh Bạch.

Ở "chương 1", NS Xuân Hương viết về "Hành trình chuyển giới của tôi", ám chỉ sống với MC Thanh Bạch, bà trở thành ô sin chuyên nghiệp, robot, thành một người đàn ông không cần chuyển giới.

Tôi chính thức trở thành ô sin chuyên nghiệp. Nhà không có máy giặt nhưng có một con robot đa năng vận hành theo lệnh của một chủ nhân ông tuy mong manh nhưng lại đầy uy lực.

Ngoài giặt đồ, lau dọn nhà cửa, chăm sóc đứa con nhỏ tôi còn chăm luôn "em bé lớn" với ti tỉ việc sai vặt trong nhà, robot còn phải góp ý cho ông chủ trong công việc, trong ăn mặc, trong ứng xử".

Những chia sẻ của NS Xuân Hương ngay lập tức thu hút sự chú ý của dư luận bởi cả bà và MC Thanh Bạch đều chưa từng một lần lên tiếng về cuộc hôn nhân này.

Chưa dừng lại ở đó, hôm nay 29/9, NS Xuân Hương đăng tiếp bài viết trên trang cá nhân, đặt tên là "Khung trời hoa mộng".

ns xuan huong tiet lo goc khuat trong cuoc hon nhan voi mc thanh bach
Nghệ sĩ Xuân Hương và MC Thanh Bạch (bên phải) thời trẻ.

Trong bài đăng lần này, NS Xuân Hương mở đầu với lý do vì sao im lặng trong suốt thời gian qua: "Tôi đã im lặng suốt 20 năm trời khi còn đồng sàng dị mộng. Khuyến mãi thêm 10 năm sau khi tôi được thoát án tử tôi vẫn im lặng. Nhưng tôi vẫn không được yên thân bằng những trò hèn hạ ném đá giấu tay. Những gì tôi chịu đựng chốn địa ngục trần gian trong 20 năm trước đã quá dư cho rất nhiều người khác có những hành động đáp trả thích đáng hoặc hơn thế nữa".

Ngoài ra, cuộc sống hôn nhân không êm đẹp của cả hai cũng được NS Xuân Hương thẳng thắn chia sẻ:

"Trên sân khấu cái tên nhóm hài Thanh Bạch-Xuân Hương được khán giả ngưỡng mộ bao nhiêu thì sau bức màn nhung sự thật phũ phàng càng phơi bày đến mức cười ra nước mắt như những tiết mục hài do tôi viết vậy.

Những cuộc cãi vã khắp mọi lúc mọi nơi: trong bữa cơm, giữa đêm khuya, trên đường đi công việc, trên đường đi diễn....với đủ mọi thể loại đề tài với bất cứ lý do gì. Có lẽ anh thấy cuộc sống vợ chồng êm đềm quá cũng chán nên anh muốn làm ngược đời cho vui nên bất cứ tôi nói gì anh cũng chửi tưới hột sen.

Anh chạy xe quên gạt chống. Tôi nhắc. Anh “phản ứng nhanh tiêu diệt gọn” ngay tức khắc:” Tại sao cái gì em cũng canh me để nhắc anh hết vậy? Thà là để cho cái chân chống làm té chết cho rồi. Nghe nhắc hoài thấy ghét lắm”. Quần áo mặc xong đầy mồ hôi anh nhét hết góc nầy tới kẹt kia...

Anh thường hay ăn những bữa phụ ngoài những bữa ăn chính. Ăn xong thì quăng chén đũa dơ khắp nơi, từ trên bàn ăn cơm tới bàn làm việc, trong phòng ngủ chứ không bỏ trong bồn rửa chén. Tôi không đủ tay chân và thời giờ để dọn dẹp cho những chuyện trái khoáy như vậy nên tôi nhắc anh. Anh “thối lại” cho tôi một trận mưa với những ngôn từ rất lãng mạn:”Tại sao em cứ bắt buộc anh theo ý em không vậy? Kể từ khi anh cưới em, anh đã mất hết tự do. Một người vợ không biết chìu chồng, không biết chăm sóc chồng là suốt đời em sẽ không có hạnh phúc".

Nguyên văn chia sẻ của NS Xuân Hương:

"VÌ THIẾU LÃNG MẠN TÌNH TA TAN VỠ

(Tiếp theo)

Chương 2: “KHUNG TRỜI HOA MỘNG”

Đôi lời phi lộ

Tôi đã im lặng suốt 20 năm trời khi còn đồng sàng dị mộng. Khuyến mãi thêm 10 năm sau khi tôi được thoát án tử tôi vẫn im lặng. Nhưng tôi vẫn không được yên thân bằng những trò hèn hạ ném đá giấu tay. Những gì tôi chịu đựng chốn địa ngục trần gian trong 20 năm trước đã quá dư cho rất nhiều người khác có những hành động đáp trả thích đáng hoặc hơn thế nữa. Tôi không muốn mình trở thành người tầm thường dù tôi làm đúng. Nhưng tôi không phải là nùi giẻ lau bàn để cho ai đó chà đạp. Tôi không phải là cái bao cát để người ta muốn đấm vào bất cứ lúc nào- con người tôi vốn dĩ đã bầm dập vì thương tích cuộc đời. Tôi là người muốn im lặng kể cả khi bị người khác đối xử tệ bạc. Nhưng một khi danh dự và lòng tự trọng của tôi bị xúc phạm và bị dồn đến chân tường thì tôi sẽ không im lặng nữa.

Đã đi gần hết cuộc đời, luôn sống cho người khác. Giờ đây tôi luôn tâm niệm “kẻ nào không biết thương mình, không biết bảo vệ mình sẽ bị trời tru đất diệt”.

Xin đừng nói với tôi hai tiếng Buông-Bỏ vì điều đó làm tôi thấy đau lòng.

Chương 2: “KHUNG TRỜI HOA MỘNG”

Sau khi tốt nghiệp tôi và anh đi dạy ở trường sân khấu với đồng lương ba cọc ba đồng. Đi làm thì chở nhau trên chiếc xe đạp. Cơm bữa đói bữa no. Mỗi sáng tôi luôn nhường chén cơm nguội cho anh. Còn dư lại tôi mới ăn. Nếu không thì mang bụng đói đi dạy. Đời sống tềnh toàng chẳng có gì nên cũng có mâu thuẫn nhưng không đáng kể. Sau đó hai năm tôi bị “mất dạy” do bị đuổi việc vì chống tiêu cực. Anh thì bị nhà trường “đày” xuống An Giang dạy nên anh quyết định nghỉ luôn vì biết rằng không thể sống sót được nếu như tôi theo anh đi An Giang sống bằng một phần lương của anh. Mà ở lại thì tôi cũng chết vì đói khi không có việc làm. Về khoảng nầy thì công nhận ban Giám Hiệu trường sân khấu lúc đó đã ra đòn quá “thông minh” để triệt những phần tử chống tiêu cực.

Cũng nhờ bị đuổi nên tôi quyết định “làm liều” là nhận lời đi diễn ở các tụ điểm.

Chúng tôi “ra quân” đi diễn với “vốn liếng” chỉ có một tiết mục hài do tôi viết. Diễn được một thời gian thì tôi lại viết tiếp cái mới. Công chúng tiếp nhận chúng tôi một cách nồng nhiệt vì cách diễn hài “không giống ai” như một luồng gió lạ thổi vào làng hài thành phố lúc bấy giờ.

Thoát đói. Danh bắt đầu nổi cũng là lúc mâu thuẫn nổi lên. Trên sân khấu cái tên nhóm hài Thanh Bạch-Xuân Hương được khán giả ngưỡng mộ bao nhiêu thì sau bức màn nhung sự thật phũ phàng càng phơi bày đến mức cười ra nước mắt như những tiết mục hài do tôi viết vậy. Những cuộc cãi vã khắp mọi lúc mọi nơi: trong bữa cơm, giữa đêm khuya, trên đường đi công việc, trên đường đi diễn....với đủ mọi thể loại đề tài với bất cứ lý do gì. Có lẽ anh thấy cuộc sống vợ chồng êm đềm quá cũng chán nên anh muốn làm ngược đời cho vui nên bất cứ tôi nói gì anh cũng chửi tưới hột sen. Anh chạy xe quên gạt chống. Tôi nhắc. Anh “phản ứng nhanh tiêu diệt gọn” ngay tức khắc:” Tại sao cái gì em cũng canh me để nhắc anh hết vậy? Thà là để cho cái chân chống làm té chết cho rồi. Nghe nhắc hoài thấy ghét lắm”. Quần áo mặc xong đầy mồ hôi anh nhét hết góc nầy tới kẹt kia. Tới khi tìm thấy được thì nó đã trở thành xác con vật đã thúi rửa. Tôi nhắc anh để quần áo dơ vô cái giỏ để khỏi mất công tìm thì anh “nả la phan” rất kịp lúc:”Chỉ có chuyện cơm nước, làm công chuyện nhà với giặt đồ thôi mà cũng không đi tìm quần áo dơ để giặt được sao mà bắt anh phải bỏ vô giỏ mới chịu?”. Thấy anh giận quá nên tôi sợ nếu cãi lại anh thì sẽ làm ảnh hưởng đến thần kinh nghệ sĩ của anh vốn mong manh dễ vỡ và cũng sợ làm sứt mẻ cái tính lãng mạn trong veo của anh nên tôi đành im lặng.

Anh thường hay ăn những bữa phụ ngoài những bữa ăn chính. Ăn xong thì quăng chén đũa dơ khắp nơi, từ trên bàn ăn cơm tới bàn làm việc, trong phòng ngủ chứ không bỏ trong bồn rửa chén. Tôi không đủ tay chân và thời giờ để dọn dẹp cho những chuyện trái khoáy như vậy nên tôi nhắc anh. Anh “thối lại” cho tôi một trận mưa với những ngôn từ rất lãng mạn: "Tại sao em cứ bắt buộc anh theo ý em không vậy? Kể từ khi anh cưới em, anh đã mất hết tự do. Một người vợ không biết chìu chồng, không biết chăm sóc chồng là suốt đời em sẽ không có hạnh phúc.” Tôi thấy mình “có lỗi” vô cùng. Càng “có lỗi” hơn khi anh vừa khóc vừa méc má tôi:”Má coi, con là người đàn ông bất hạnh nhất trên đời nầy. Bởi vì con có một con vợ không biết thương chồng và hay nói. Con đi làm ra tiền mà ăn cơm xong nó bắt con phải rửa chén. Bởi vậy phải chi con có con vợ câm thì con mới có hạnh phúc được”. Rồi anh méc với má anh và em gái anh về tội ác tày đình của tôi nên mỗi lần gặp họ là tôi được giảng những bài học về cách làm vợ cùng với những ánh mắt hình viên đạn của họ. Nếu tôi có giải thích hay đính chánh thì lại được nghe tiếp:”Nó là con cưng. Từ nhỏ tới lớn tao không có đánh nó một roi nữa. Bây hổng được nói nó gì hết á. Bây giờ nó làm ra tiền thì nó có quyền”. Vậy đó nhưng trước mặt công chúng thì chúng tôi là hai nhân vật “sáng giá và hoàn hảo nhất”.

Cái máu lãng mạn không bao giờ ngừng chảy trong anh. Anh luôn tạo những bất ngờ trong mọi tình huống. Thí dụ như nhiều khi nửa đêm thay vì ngủ, anh kiếm chuyện gây lộn để tránh chuyện chăn gối với tôi. Gây đến khi anh đuối lý thì anh có nhiều cách giải quyết mâu thuẫn rất lãng mạn: anh đổ nước ra sàn nhà rồi nằm giãy giụa như con gì đang tắm bùn vậy.

Cũng có khi anh vác dao rượt chém tôi. Không ngờ anh lại học thêm nghề phóng dao lúc nào không hay. Đáng lẽ tôi phải chạy vô nhà để giữ vững danh hiệu “gia đình văn hoá” và “cặp đôi hoàn hảo”, nhưng lực bất tòng tâm vì tôi đứng ngay cửa nên tôi đành chạy ra đường. Hàng xóm được bữa xem văn nghệ quần chúng do hai siêu sao trình diễn rất đông vui lại miễn phí. Do tay nghề anh chưa chuẩn nên con dao môt heo không phập vào người tôi. Chỉ tội cái cửa rào phải bị hai vết sẹo thật sâu đến bây giờ để minh chứng cho sự lãng mạn trong tình yêu của anh.

Bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy hối hận, tôi tự trách mình tại sao lại không chịu hai nhát dao đó thà chết trong nhà để anh luôn giữ vững danh hiệu “người nghệ sĩ-người chồng lãng mạn hiền hậu bị vợ ăn hiếp” như anh vẫn hay than vãn với mọi người.

(còn nữa)

Truyền hình