Thoát bóng tối, mang bình minh cho phận đời lầm lỡ

14:02 | 28/07/2015

Cô gái miền Tây Ngô Thị Mộng Linh từng có những tháng ngày gắn với hai chữ “mại dâm”, đắm mình trong cơn mê ma túy. Ít ai tin được rằng, không chỉ thoát khỏi bóng tối cuộc đời, chị còn góp phần mang bình minh đến cho những số phận như mình.

Phiêu bạt mưu sinh từ khi 17 tuổi

Ngô Thị Mộng Linh sinh năm 1979, người Vĩnh Long. 17 tuổi, chị bỏ nhà lên Sài Gòn sống. Lúc đầu, chị ở trọ nhà họ hàng. Khi xin được việc làm thêm ở quán cà phê thì chị ra ở ngoài với bạn bè. Linh được chủ quán (sau này chị mới biết là môi giới gái gọi) giới thiệu cho khá nhiều công việc.

“Đầu tiên chị ấy khuyên mình buổi tối đi làm tiếp thị ở các quán bar, nhiều tiền hơn và nhàn hơn. Mình nghe thế thì cũng đi. Hôm đầu, chị ấy đưa cho bộ đồ mỏng lắm, mỏng mà không thể mỏng hơn ấy, rồi còn ngắn cũn cỡn nữa. Nhưng mình còn trẻ mà, cứ nghĩ đến việc có nhiều tiền là mặc thôi. Cho đến khi tối vào bar, đi làm, thấy cảnh sờ soạng ghê quá thì mình sợ, hôm sau thì bỏ luôn”, chị nhớ lại.

thoat bong toi mang binh minh cho phan doi lam lo

Chị Linh là 1 trong 50 nhân vật tại triển lãm ảnh “Đối mặt với ma tuý” của nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Thanh

Giã từ đời “gái tiếp thị”, Linh lại được giới thiệu cho một người đàn ông giàu có vì chị lỡ tiết lộ với cô gái môi giới rằng mình vẫn còn con gái. Tuy nhiên, khi người đàn ông chở chị đi mua sắm, ăn uống rồi mang về khách sạn thì Linh hốt hoảng bỏ chạy.

Sau đó, chị làm đủ nghề, hết đi bán giày dép, cà phê, bia ôm, vũ trường... rồi bán mỹ phẩm. Chị thuê chung nhà với một bạn đang dùng “hàng trắng”. Thấy chị đòi thử, cô bạn bảo: 'Tao đã lỡ rồi, mày đừng có dính vô”. Nhưng bạn đi rồi, tò mò quá nên chị cứ thử.

“Một hai lần đầu, mình thấy nó có gì đặc biệt đâu mà mọi người nói ghê thế. Nhưng riết rồi, mình nghiện lúc nào không hay”, chị Linh chia sẻ.

Theo chị Linh, ai đã từng nghiện thì dứt ra là điều vô cùng khó. Cho nên mới có cảnh người ta cứ tái đi tái lại, mãi không dứt. Sau khi nghiện được 1 năm, thấy cùng cực quá, Linh bỏ Sài Gòn về Vĩnh Long ở với ba mẹ.

Lần thứ nhất, cô ở dưới quê gần 3 tháng. Không nói nhưng nhìn biểu hiện thì ba mẹ cũng biết chị nghiện. Ở quê, người ta gọi là nghiện xì-ke chứ không biết đến heroin hay ma túy và cũng không rõ tác hại nó như thế nào nên ba mẹ cũng không quá căng thẳng. Nhà nghèo, lại không có thuốc nên chị luôn ở tình trạng vật vã mỗi khi lên cơn. Và rồi, không chịu được, chị trở lại Sài Gòn, kiếm việc làm thêm, tìm lại người bạn thân và cả hai cùng hít.

thoat bong toi mang binh minh cho phan doi lam lo

Chị từng có quãng đời lầm lạc

Cứ thế, lần thứ 2, rồi lần thứ 3, chị về nhà với ý định cai nghiện. Nhưng cuối cùng đều thất bại và Linh lại quay về thành phố, tiếp tục đắm chìm trong những làn khói trắng.

Cho đến Giáng sinh năm 2000, chị gặp người đàn ông rất yêu mình và hai người kết hôn. “Nói ra thì nhiều người cười, chứ đêm trước khi tổ chức đám cưới, cô bạn thân xuống nhà mình. Lúc đó chồng ngủ ở phòng bên, nhưng bên này, cô dâu tương lai và bạn thân vẫn hít, bảo là “coi như lần cuối”, Linh kể.

Sau đám cưới, cuộc sống bình yên bên chồng là động lực để Linh quyết tâm rời xa ma túy. Thế nhưng, để làm được điều đó là không đơn giản. Thỉnh thoảng chị vẫn len lén đến với thế giới riêng của mình.

Mang hy vọng cho những người lầm lạc

Trước khi có con, Linh gặp một cú sốc. Trong lần tụ tập chơi ma túy, một người trong nhóm bị sốc thuốc và tử vong. “Lúc đó mạnh ai nấy chạy vì biết chắc là người bạn không thể qua khỏi. Mình sợ run rẩy. Về đến nhà, mình vẫn bàng hoàng và sau đó thì tự nhốt trong nhà suốt mấy tháng liền. Mình kiên quyết từ bỏ”, chị nhớ lại.

Cũng trong những tháng ngày tự nhốt mình trong nhà đó, Linh có thai. Chị có thêm quyết tâm tránh xa ma túy. Thời gian này, người bạn thân vì muốn Linh sống yên bình nên cũng không tìm đến nữa. Cho đến lúc sinh con, Linh “dứt tình” được với “cái chết trắng”.

thoat bong toi mang binh minh cho phan doi lam lo

Quyết tâm làm lại cuộc đời, chị Linh tham gia nhiều hoạt động giúp đỡ những người từng hành nghề mại dâm, nhiễm HIV

Cuộc sống của Linh từ đó đến nay khá yên bình. Chị tâm sự: “Ngày trước mình làm ở một công ty giầy dép, nhưng sau đó bị cho nghỉ vì quản lý bên đó có cái nhìn không cởi mở với những người như mình. Điều đó khiến mình rất thất vọng, và rồi nó trở thành động lực để làm việc, giúp đỡ những người đang có hoàn cảnh giống như mình trước đây. Mình cũng muốn chứng tỏ rằng, dù không dễ dàng nhưng chúng ta vẫn sẽ từ bỏ được ma túy và làm nhiều điều có ích cho xã hội".

Từ thành viên của nhóm “Bạn, tôi, chúng ta” – nơi họp mặt của những người đã và đang sử dụng ma túy, chị Linh trở thành tiếp cận viên, chuyên tư vấn về HIV/AIDS của Trung tâm Hỗ trợ sáng kiến và phát triển cộng đồng (TP. HCM) hơn 6 năm qua.

Bản thân chị từng gắn liền với hai chữ “mại dâm” nên hiểu rõ hơn ai hết về tâm tình, cuộc sống, nỗi niềm của chị em hành nghề này. Để hỗ trợ, tạo môi trường sinh hoạt lành mạnh cho họ, chị đề ra sáng kiến, thành lập và làm trưởng nhóm “Bình minh đêm”.

Mấy năm qua chị cũng là một cộng tác viên tích cực của Chi cục Phòng chống tệ nạn xã hội TP. HCM.

Chị kể, năm 2011, chị đồng ý 1 trong 50 nhân vật tại triển lãm ảnh “Đối mặt với ma tuý” của nhiếp ảnh gia Phạm Hoài Thanh. Từ đó, chị được các tổ chức phòng chống tệ nạn về mại dâm, HIV/AIDS đưa đi tập huấn, giao lưu để nâng cao kiến thức tại Hà Nội, Australia, Myanmar, Thái Lan để về áp dụng, phổ biến vào công việc hiện tại ở TP. HCM...

Chị Mộng Linh nói, những việc chị đang làm không phải để tìm kiếm thành tích. Mà đơn giản là cách chị tìm lại cuộc đời cho chính mình. Cuộc đời của chị đã có những bước đi lệch lạc, sai lầm. Nhưng thật hạnh phúc khi chị nhận ra và quyết tâm làm lại, dẫu biết quá khứ không thể nào xóa bỏ được. Hạnh phúc càng nhân lên khi cuộc sống không ruồng bỏ chị, vẫn còn những niềm tin và động lực để chị tiếp tục hy vọng.

Mạnh Phúc

Đường dẫn bài viết: https://thoidai.com.vn/thoat-bong-toi-mang-binh-minh-cho-phan-doi-lam-lo-40006.html

In bài viết